Tôi chẳng bao giờ dám tự nhận mình là người hâm mộ nhạc Trịnh chỉ bởi … để hiểu được Trịnh thì khó lắm . Khó thật đấy ! Khó như Tôi hiểu được bản thân đầy mâu thuẫn của mình .

Tôi cũng chẳng bao giờ khoe rằng mình biết nghe nhạc Trịnh chỉ bởi … cứ sợ rằng bạn bè lại cười và nhạo rằng ” thằng này cứ chạy theo mốt trí thức ” . Nhưng đơn giản vì Tôi cảm nhận được sự đồng cảm trong những tiếng ca đầy ẩn số đấy . Cái đồng cảm của một đứa con trai chập chững bước vào đời .

Lòng thật bình yên mà sao buồn thế
Giật mình nhìn Tôi … ngồi khóc bao giờ
.

Câu hát đầu tiên khiến Tôi biết Tôi đang nghe Trịnh là câu hát đó . Tôi bắt gặp nó khi đang tán láo ba hoa chích chòe cùng bạn bè tại quán cafe 203 với cái vẻ mặt giả tạo nhất mà Tôi có thể tạo ra . Để rồi Tôi phải làm cho bạn bè ngạc nhiên khi 2 dòng lệ rơi xuống một cách tự nhiên cứ như là Tôi đang bị điên nặng . Tại sao lại thế nhỉ ? Phải chăng là câu hát là những điều mà Tôi đang nghĩ đến .

Tôi không hiểu nổi và cũng không bao giờ có tham vọng rằng mình hiểu được những gì Trịnh viết nhưng Tôi thích cảm nhận Trịnh theo cách của riêng Tôi . Tôi không cần mình được công nhận là một người am hiểu , Tôi cũng chẳng cần phải tìm hiểu nhiều chỉ đơn giản là Tôi thích cái bí ẩn của Trịnh. Nếu Tôi tìm thấy những cái không còn là ẩn số thì Tôi đã không thích Trịnh như thế . Tôi cần một chút đồng cảm dù là Tôi tự huyễn hoặc mình như thế. Tôi thích vì đơn giản là Tôi cần cảm giác buồn đến tận cùng , buồn đến mức Tôi không thể buồn hơn và để rồi nhìn thấy “nắng lên” .

Tôi search tòan bộ google để tìm bản nhạc này … Và chỉ có của Khánh Ly mà thôi . Chỉ có Khánh Ly mới cho Tôi được sự đồng cảm đó . Và nếu không phải là Khánh Ly thì cũng chẳng bao giờ có cái cảm giác mà tôi đã trải qua . Cũng chính từ đó , Tôi cảm nhận Trịnh theo cách của riêng Tôi .

Một lần chợt nghe quê quán tôi xưa
Giọng người gọi tôi nghe tiếng rất nhu mì
Lòng thật bình yên mà sao buồn thế
Giật mình nhìn tôi ngồi hát bao giờ

Rồi một lần kia khăn gói đi xa
Tưởng rằng được quên thương nhớ nơi quê nhà
Lòng thật bình yên mà sao buồn thế
Giật mình nhìn tôi ngồi khóc bao giờ

Đường nào quạnh hiu tôi đã đi qua
Đường về tình tôi có nắng rất la đà
Đường thật lặng yên lòng không gì nhớ
Giật mình nhìn quanh ồ phố xa lạ

Đường nào dìu tôi đi đến cơn say
Một lần nằm mơ tôi thấy tôi qua đời
Dù thật lệ rơi lòng không buồn mấy
Giật mình tỉnh ra ồ nắng lên rồi

Tôi không hiểu những gì diễn ra trong những câu ca của Trịnh nhưng Tôi cảm nhận âm nhạc của Trịnh trong cái tâm trạng của Tôi . Đôi khi Tôi cũng thấy lòng mình thật bình yên bởi vì Tôi có gì đâu mà chẳng bình yên . Tôi chẳng bị vướng bận bởi cái gì hết . Có lẽ thế . Hay vì Tôi luôn nói thế ? Tôi chẳng nhớ ai cả , Tôi cũng chẳng phải một người ” lữ khách tha hương ” nhớ về quê hương. Vậy Tôi thấy cái gì đồng cảm đây ? Chính Tôi cũng không lý giải nổi nữa…

Có thể cái Tôi thấy là cái ” Lòng thật bình yên mà sao buồn thế…” là cái ” giật mình…” . Bởi Tôi là kẻ đang trốn chạy , Tôi trốn chạy những gì đang diễn ra quanh cuộc sống của Tôi . Tôi trốn chạy những gì mà mọi người đang cố bắt Tôi chấp nhận . Tôi cố trốn mình vào những ảo tưởng mà người ta gọi bằng hai tiếng ” vô tư ” . Tôi trốn mình vào những suy nghĩ không đầu và không cuối . Tôi trốn những tiếng cãi vã ồn ào quanh Tôi , trốn những giây phút nước mắt rơi lặng lẽ đằng sau tiếng cười khô khốc . Trốn tiếng kêu la , trốn làn khói mờ ảo đang bao quanh Tôi . Tôi trốn tất cả … Để rồi cũng chợt nhận ra mình cũng từng ” hát bao giờ ” đã từng ” khóc bao giờ ” . Tôi cũng đã từng nghĩ mình không muốn sống . Tôi cũng đã từng nhận ra những cái tương tự như ” giật mình nhìn quanh ồ phố xa lạ ” . Nhưng tất cả rồi cũng kết thúc ở cái cảm giác vô cảm . Không gì cả … Chợt nhận ra … ” Dù thật lệ rơi lòng không buồn mấy Giật mình tỉnh ra ồ nắng lên rồi ” .

Tôi rất thích câu ca này bởi đúng là khi mà người ta có thể khóc người ta sẽ không cần phải buồn. Khi người ta khóc là đã trút được nhiều nỗi buồn của mình rồi. Nhưng hiếm khi Tôi có thể khóc chính vì thế mà Tôi thèm cảm giác ấy lắm . Thèm cái cảm giác khóc đến cạn nước mắt và … “Giật mình tỉnh ra ồ nắng lên rồi …

Tôi chẳng hiểu những gì mình cảm nhận có giống Trịnh thấy hay không nhưng Tôi tự hài lòng với chính bản thân mình vì đã tìm thấy được một suy nghĩ cho riêng mình …

Và Tôi cũng chỉ cần có thế mà thôi .