You are currently browsing the tag archive for the ‘nghĩ’ tag.

Trong lòng anh luôn nghĩ đến một câu nói “yêu một người có thể yêu bao lâu ?” Là một đời ? Hay là một tíc tắc ? Anh không biết, bởi vì vẫn đang yêu, bởi vì chưa quên được Em. Yêu một người, rốt cuộc có thể yêu bao lâu? Mà cần phải yêu bao lâu ? Để đến lúc nhớ lại … Anh không cảm thấy đau lòng , cần phải yêu bao lâu ? Để đến lúc nhớ lại … Anh không còn rơi nước mắt ?
Yêu một người, rốt cục có thể yêu bao lâu ? Để quên một người rốt cục phải chờ đến khi nào ? Anh không thể chứng minh, bởi vì vẫn đang yêu Em, vì còn yêu Em hơn thế nữa, còn là bởi trái tim anh vẫn đang đau. Không biết nhiều năm sau, vào lúc trăng lên, anh nhớ Em, lúc anh nhớ đến Em , không biết anh có còn đau lòng ? Nếu như có thể để anh biết, có thể yêu Em bao lâu ? Nếu như có thể để anh hiểu, sẽ phải đau khổ trong bao lâu ? Nếu như anh có thể biết tình yêu của anh kéo dài đến lúc nào, nó có bao nhiêu điều tốt đẹp ? Trong lúc yêu Em, anh sẽ yêu Em hết mình, để đến lúc không còn yêu Em nữa, thì anh hoàn toàn có thể quên Em đi. Thế nhưng , anh chẳng thể vượt qua nổi thời gian, anh cũng không biết cách đi đến tương lai, anh không biết phải đến thời điểm nào, mới có thể hoàn toàn quên Em đi.
Anh đã từng nói với gió, với trăng, nói với lòng mình rằng đã ” Anh đã quên Em “. Anh đã từng ở trong đêm tối, trong giấc mơ, tự nói với chính mình rằng “ Anh đã quên Em ” . Thế nhưng, nước mắt vẫn rơi sau mỗi giấc mơ, vào lúc nắng vàng rực rỡ vẫn đột nhiên nhớ đến Em , đột nhiên chờ đợi trong vô vọng, và trong lúc chờ đợi, nước mắt anh lại lăn đầy trên má . Anh vẫn sẽ ở trong câu chuyện tưởng như bình thường ấy, đau thấu tận tim gan.
Nếu như trong lúc yêu, có thể yêu hết mình một lần, thì nếu như không còn yêu nhau nữa, sẽ hoàn toàn có thể quên nhau đi. Nếu như lúc tình đã yêu lìa xa rồi, có chăng phút ra đi quay đầu lại, sẽ thấy nó có bao nhiêu điều tốt đep. Tại sao trên đường đi, vẫn cần có lúc quay đầu nhìn lại, vì sao lúc tình yêu kết thúc rồi, mà vẫn cần phải nhớ lại, vì sao tình yêu đến, vì sao tình yêu lại ra đi ?
Yêu một người, là dùng trái tim hay là dùng nước mắt? Yêu một người, là yêu một đời hay chỉ yêu ngắn ngủi? Thiên trường địa cửu rốt cuộc là gì, là bên nhau một đời hay là chờ đợi một đời ? Nếu như một đời cũng không chờ được, thì sao còn thề yêu, nếu như đã yêu một đời mà không hề quay đầu nhìn lại, vậy thì tình yêu hay là thiên trường địa cửu đây ?
Anh vẫn cứ tin thiên trường địa cửu, một đời chờ đợi, có lẽ cũng sẽ không chờ đợi đến lúc quay đầu nhìn lại tình yêu đã qua. Nếu như đã có chờ đợi, thì tất đã có một khoảng thời gian rất dài hoài niệm. vậy thì cho dù bao nhiêu năm sau , anh nhớ lại, vẫn sẽ có một phần thuộc về quá khứ chờ mong.
Yêu, là vượt qua thiên trường địa cửu. Nếu như nhiều năm sau, ở nơi sâu thẳm của trái tim vẫn có một không gian thuộc về Em , ở nơi sâu thẳm của trái tim vẫn có một phần thuộc về tình yêu thuở ấy, vẫn thấy cảm động. Thì tình yêu đó cũng đã là thiên trường địa cửu rồi.
Và anh đã biết
….
….
….
Đã yêu thì bất kể bao lâu !
Đêm nay thật lạnh, co ro một mình trong góc tối. Người uể oải mệt mỏi, tinh thần suy sụp nhưng không thể ngủ. Dằn vặt, dày vò bởi những suy nghĩ vu vơ cho là cần thiết, là thực tế.
Cái gì đang đeo đuổi? Bản thân đang tìm kiếm cái gì? Một lối thoát chăng? Có thể lắm… Nực cười, giam giữ gì đâu mà thoát. Tham vọng chăng? Nghe cũng hợp lý bởi rất băn khoăn về nó… nhưng thời gian còn nhiều sốt ruột làm gì. Thế rốt cuộc vì cái gì?
Không trả lời được. Vẫn đang tìm kiếm.
Vẫn thức, mắt vẫn mở, đảo mắt xung quanh một cách vô thức, cái nhìn bất chợt dừng lại nơi cửa sổ. Sau tấm kính mờ phủ đẫm sương đêm là khoảng tối lặng, yên ắng đến khó chịu. Tự hỏi đã bao giờ để suy nghĩ “lặng” như thế? Sống nội tâm quá chăng? Buồn cười… chỉ là một chút suy tư về cuộc sống thôi.
Điếu thuốc tàn cháy dở, làn khói trắng vi vu cũng với những câu hỏi không câu trả lời. Cứ như thế cảm thấy bản thân thật gò bó, khó chịu, tự giam mình trong một mớ bòng bong không nơi khởi đầu không điểm kết thúc.
Có nhiều “lý tưởng” lắm, nhưng cái nào cũng nhạt nhoà như lớp nước sương tan trên cửa kính kia vậy. Cũng nhiều mục đích lắm nhưng nó, mờ ảo chẳng khác gì làn khói trắng với mùi vị đặc trưng đang bao quanh khắp phòng.
Có lẽ là tình cảm, chắc vậy. Cũng như cái lạnh cắt da cắt thịt đang phải hứng chịu. Hời hợt, phong phanh với nó thì bản thân sẽ phải chịu “lạnh”, có thế thôi. Cười nhạt: đơn giản thế thôi sao? Đúng, không hiểu thì nó đã và sẽ vẫn đơn giản vậy thôi.
Càng nghĩ càng nóng tiết, người càng cảm thấy ngột ngạt. Khói thuốc mỗi lúc một dày, xác diêm vương vãi đầy sàn … Cái thứ này đúng ngang với hành xác, cái thứ này đúng là khó hiểu, cái thứ này bản thân đã mất tự tin đi rất nhiều, cái thứ này có “học” mà chẳng bao giờ nắm bắt được nó. Cái thứ mà chẳng ai biết phải nên làm gì, bởi với nó họ như một đứa trẻ con với quả bóng.
Tay bâng quơ rò rẫm vỏ bao thuốc đã trống rỗng từ lúc nào, trên bàn quanh chỗ ngồi những que diêm không đốt bẻ gãy gập. Muốn đập phá nhưng tự chủ đã kiềm cái trò trẻ con thừa hơi đó lại. Mắt thâm quầng, vẫn đeo đuổi một câu hỏi không thể trả lời.
Bất giác tự ái, lần đâu tiên phải chịu dày vò bản thân như vậy, cũng là đầu tiên phải trải qua một cảm giác bất định vô hướng như thế. Không thể trả lời được, bối rối thở dài kết thúc dòng suy nghĩ… Người dần hạ nhiệt, làn khói thuốc cũng tan dần trả lại chỗ cho cái lạnh buốt người.
Đêm nay thật dài, cái nhìn một lần nữa bật chợt dừng lại nơi cửa sổ, đằng sau tấm kính nhạt nhoà vẫn một khoảng tối lặng.


Phản hồi gần đây