You are currently browsing the tag archive for the ‘Life’ tag.
Ngày dài , đêm cũng dài , còn những giấc mơ thì thường không đầu không cuối !
.
.
.
.
Có gi khác lạ không , khi viết entry này trong những giờ đầu tiên của một ngày mới . Nghĩa là ngày mới sẽ là 1 ngày dài ? Hay ngày hôm qua đã là 1 ngày dài ? Hay là ngày nào rồi cũng dài như vậy ?
.
Có gì khác nào ! Một ngày chỉ có 24 tiếng . Trừ đi 8 tiếng để ngủ (có thể ít hơn) , ta còn lại khoảng 14 tiếng để sống , để làm việc , để bước đi …
14 tiếng 1 ngày và ngày nào cũng 14 tiếng . Có gì khác nhau đâu !
.
Nhưng nhiều lúc ta lại hay than thở : “Ngày hôm nay sao dài thế !” .
.
Đó là khi
… ta uể oải vì những sự kiện đã và đang diễn ra tại thời điểm mà ta đang sống . Là khi
… ta mệt mỏi vì những mâu thuẫn chưa bao giờ được giải quyết triệt để mà chỉ thoả hiệp tạm thời , thoả hiệp để khi nào đó mâu thuẫn lại bùng nổ , lại mệt mỏi rồi thoả hiệp , rồi cứ như vậy và vẫn tiếp tục như vậy . Là khi
… ta ngồi và cảm thấy mình bất lực trước những việc cần phải làm , những việc cần hoàn thành ở thì tương lai , ta thấy mình trì trệ nhưng lại ko có 1 động lực đủ lớn để cố gắng , hoặc giả có nhưng ta lại sợ , lại không có quyết tâm . Là khi
… ta bỗng thấy mình cô đơn và đơn độc kinh khủng . Thật ra cô đơn hay đơn độc thì có khác nhau gì ? Cô đơn có thể ùa tới khi bên ta có hàng vạn người , còn đơn độc – nghĩa là chỉ có một mình . Và ta cô đơn , đơn độc . Là khi
… ta bỗng muốn buông xuôi , nhắm mắt một lúc , thả trôi và thả trôi … Nhắm mắt lại không có nghĩa là nghỉ ngơi , nhắm mắt lại để thấy mình vẫn quay cuồng với hàng trăm suy nghĩ . Và – Nhưng – cứ thế trượt dài …
.
Sống có nghĩa là đang thở , đang tồn tại phải không ? Nhưng đang tồn tại lại không có nghĩa là đang Sống . Tồn tại chỉ mang ý nghĩa sinh học , là ta vẫn còn thở , tim vẫn đập , tay vẫn còn cử động và chân vẫn có thể bước đi . Nhưng để thực sự Sống lại không đơn giản như thế !
.
Sống – nghĩa là phải cố gắng và tiếp tục cố gắng . Sống – là đặt ra được những mục tiêu và hoàn thành nó , đôi khi có thể không hoàn thành được , nhưng quan trọng là đã có cố gắng , và cố gắng hết mình .
Sống - nghĩa là có cảm xúc với mọi việc , mọi người xung quanh , có thể là yêu , là ghét . Sống - nghĩa là không vô cảm .
Sống – là nhiệt tình , là tim nóng , là muốn làm cái này cái kia . Sống - không phải là trì trệ , là tự thoả hiệp rồi cứ thế trượt dần … Ta có đang Sống không ?
.
… khi ta thấy mình lười nhác , cũ kỹ và mòn vẹt . Ta sợ ngày trôi qua , lại sợ mai đang đến trong khi ta vẫn chưa làm được việc gì .
… khi ta thấy mình thờ ơ và lãnh đạm . Có thể ta vẫn khóc , vẫn cười , nhưng chưa thực sự buồn hay vui đúng nghĩa . Có lẽ cảm giác tồn tại duy nhất trong ta là sự cô độc – và chỉ cô độc mà thôi !
… khi ta thấy mình lơ lửng , bồng bênh trôi ngày này qua ngày khác , không ý thức , không mục đích , lý do .
.
Vậy là ta chưa thực sự Sống !
.
Cũng như khi ngồi viết những dòng này , những dòng lủng củng , chẳng mạch lạc , chẳng cảm xúc , nhưng có lẽ đang phản chiếu đúng hình ảnh của ta , luộm thuộm và hờ hững . Ta có thể khác đi , ta biết thể , chỉ cần ta thực sự cố gắng , nhưng ta lại chẳng có quyết tâm .
.
Vậy thì than thở để làm gì khi chính ta đã khiến ta như vậy . Ước gì có một ngày ta cảm thấy ngày trôi quá nhanh , thời gian dường như không đủ , để ta sống cuống quít , hết mình như chỉ còn một ngày nữa mà thôi !
.
Nhưng ngày đó sẽ không bao giờ đến , nếu ta vẫn cứ tiếp tục trì trệ và lười nhác thế này , phải không ?
.
Lại một lần nữa … , tự nói với mình , tự hứa …
.
Hít một hơi nào , và thay đổi , và cố gắng !
.
Ta sẽ làm được thôi !
.
.
.
.
.
.
.
Tôi vẫn nghe đời gọi tình yêu là duyên và nợ. Bật cười, duyên hay nợ? Nếu gọi yêu nhau là “duyên số” thì số phận đã đặt vào tay, vậy là tự nhiên có mà không cần vun vén sao? Nếu gọi yêu nhau là “nợ” thì tình yêu cốt lõi cũng chỉ là chi trả chứ không còn là cảm xúc. Ví von thế, để làm gì?
Tôi yêu em, không phải do duyên số, em tìm đến và tôi tìm đến
Mình đến bên nhau như lẽ tự nhiên của hai trái tim không ràng buộc. Em tháo từng mối chỉ kỷ niệm cho tôi yên bình. Đủ chưa?Tôi vẫn nghe đời chia tình yêu thành những giai đoạn riêng rẽ
Khi say, khi cuồng, khi bình ổn và khi chán ngán nhau và rồi sẽ có khi tình yêu hóa thành cái nghĩa yêu đương để giữ tay nhau không rời. Mình đã qua khi say, khi cuồng chưa em? Để khi cảm thấy bản thân cứ nhàn nhạt và nỗi lo sợ sự bay nhảy kéo phăng ta ra khỏi nhau.
Tôi vẫn nghe đời giáo huấn về sự thủy chung và tin tưởng
Có người bước đến bên em, nói rằng yêu em, thế thì đã sao? Có người bước đến bên tôi, nói rằng yêu tôi, thế thì đã sao? Tôi không thử, vì vốn tình yêu không dành cho phép thử. Sự đáng trân trọng của mỗi con người là biết con đường mình đang đi, và biết trái tim đa tình chẳng dễ tìm được bến đỗ. Tự tìm cho mình chút hào nhoáng phút chốc của một kẻ có sức hút để trọn đời nay đây mai đó. Em ạ, tôi không phải kẻ tham lam dại dột.
Khi một người tiến đến, tôi biết lùi lại, em biết không, vì tôi hiểu tôi cần em hơn một vòng tay thật thoáng qua những lúc này. Khoảng cách, chỉ là cái cớ cho thay đổi. Tôi, không phải vậy.
Tôi vẫn nghe đời huyên thuyên về sự chia ly, cái giá của nhàm chán và giả dối
Đọng lại trong tôi suốt những tháng năm biết yêu thương là tình yêu đong đầy từng giây phút trôi qua. Để còn lại trong mình không phải sự cũ rích mà là vững chắc. Tôi không khám phá một con người mà hiểu về người ấy. Để hiểu em, tôi học dần sự thứ tha và chấp nhận. Sự lắng nghe và cố gắng. Thuyết giáo “Nhàm chán” trong tình yêu không dành cho tôi. Ai có thể hiểu hết một người để tự cho mình quyền chán họ?
Em ạ! Tôi vốn là một kẻ đầy khiếm khuyết nhưng tôi tin mình đủ tự trọng để biết sống hết mình vì em. Cái nhạt và cái thay đổi chính bản thân vì sợ nhàm chán không phải điều để hâm nóng tình yêu. Tôi cần một người yêu mở lòng cho tôi, để tôi được ân cần, để tôi được yêu chính người đó. Tôi không cần một chú tắc kè biết thay nhiều lớp áo. Hiểu tôi không?
Tôi vẫn nghe đời rả rích những thay lòng và giọt nước mắt của kẻ đến người đi
Tình yêu không phải điều bất biến. Hôm nay, em yêu tôi, ngày mai, chắc gì đã thế? Chẳng phải người ta yêu đương đủ để cưới nhau, và rồi khi tình yêu đã cạn, người ta lại dắt nhau ra tòa để chia tay? Tình yêu, vốn chẳng phải sợi xiềng sợi xích để trói đời ta vào với nhau. Cầm lên được, ắt sẽ bỏ xuống được. Ai chẳng khóc khi tình yêu rời xa mình, nhưng, ai sẽ thay lòng và ai sẽ bước đi khi tình yêu chưa tì vết? Những giữ gìn, những cố gắng há chẳng phải để trái tim sẽ thuộc về nhau thêm một ngày. Và thêm một ngày… thế chẳng phải sẽ là “mãi mãi” sao?
Buông ra thì dễ. Người ta cứ đến và đi trong đời nhau, để chọn lựa? Khi đến bên nhau, không phải là chọn lựa? Tôi không ép buộc em yêu tôi, em cũng không bắt tôi thề thốt tiếng yêu đương.Tình yêu vốn không phải điều chia sẻ được, để quơ tay cho mình có nhiều chọn lựa… vì… tình yêu khi đã bước đi, không thể quay lại nếu nhận ra chọn lựa thứ hai của mình là sai lầm. Tôi đã nói yêu em, và đó là lựa chọn cuối cùng của tôi. Tôi không suy xét xem người con gái khác có yêu tôi nhiều hơn em không, tôi không hỏi xem người con gái ấy có khơi gợi trong tôi cảm xúc hay không? Bởi vì, quan trọng nhất vẫn là, tôi yêu em.
Ừ… là em đấy.
Đôi khi tôi tự hỏi, mục đích cuối cùng của tình yêu là gì? Tình dục, sự gần gũi, sẻ chia hay đơn giản chỉ là những khoảnh khắc có nhau trong đời.
Và như bao người trẻ đang đắm chìm trong tình yêu, có những khi một mình, tôi lại cố lý giải, có chăng sự vĩnh cửu?
Tôi trải nghiệm cuộc đời và phiêu lưu cùng bao trò chơi yêu đương không thật để nghiệm ra một điều, cái giá cuối cùng của sự đa tình chỉ là nỗi trống trải và cô đơn.
Trái tim vốn luôn nhạy cảm dù con người tồn tại quanh mình hờ hững và vô tâm. Thần ái tình đã thấm giọt máu nóng mang tên tình yêu trong mũi tên nhiệm màu và… nó đủ để cảm hóa ngay cả kẻ hèn kém và đốn mạt nhất.
Tôi nhìn thấy, sự thành thật được đáp trả bằng những cơn say nắng bất chợt. Liệu tình yêu có phải gông cùm để trói chặt mình vào nhau? Trái tim mềm yếu có bao giờ vững chãi trước sự khỏa lấp trong tích tắc của sự mới lạ, ham muốn và khát khao? Kẻ hoàn hảo nào không một lần rớt nhịp tim cho vẻ đẹp hay sự ngưỡng mộ…
Cái chói lòa của cám dỗ như chiếc lưỡi nhám rà soát từng xen-ti-mét da thịt của đôi lứa yêu nhau, thúc đẩy sự yếu đuối và hoan lạc trong phút chốc, và nó đẩy đưa, săn đuổi bản năng duy nhất của phần con trong chút ít nhỏ nhoi phần người: “sự phản bội”.
Tôi có nghe về phép thử, vậy, có hay không sự lựa chọn ba người? Đặt trái tim lên bàn cân để đong đếm giữa cái chợt đến và điều từng có. Cũng như một đứa trẻ, chán ngấy chú gấu bông cũ, lao vào món đồ chơi mới và mãn nguyện vì điều ấy. Và, phải chăng, dăm ba ngày sau đứa trẻ lại nhàm chán với món đồ chơi từng gọi là “mới” để mè nheo thêm một cô búp bê khác mới mẻ hơn?
Tình yêu, không đơn giản là món đồ chơi và trái tim không phải một đứa trẻ. Phủ nhận điều đã gìn giữ, phải chăng đang tự phủ nhận chính mình? Cuối cùng cũng chỉ là một kẻ sưu tập tình yêu mà không lưu lại cho mình chút chân thành nào cả. Đáng chăng?
Tình yêu, không dành cho phép thử. Không ai có thể thử để nhận ra cái mình từng có là thật, để vờ vĩnh quay lại như kẻ chiến bại và hy vọng một phép thử mới sẽ thành công hơn. Và nếu phép thử thành công ngay từ đầu, giá trị con người ở đâu khi rũ bỏ những điều từng là tuyệt vời và hạnh phúc?
Yêu chỉ là khi đau đớn vì nỗi đau trót gây ra với người mình yêu. Con người có một khối óc để suy nghĩ và có một trái tim để cảm thông. Nay đây mai đó, chỉ đem lại cho mình giả tạo và đổ vỡ.
Triết lý yêu là gì? Là khi tôi nhận lời yêu hay khi tôi đón nhận tình yêu của người khác? Sự im lặng, mang quá nhiều ý nghĩa. Đôi khi con người quá hèn kém để bật dậy và phủ nhận. Họ chỉ im lặng. Để mặc mọi thứ đi theo hướng suy nghĩ của riêng từng người.
Một kẻ yên phận vì mình không bị quy chụp tội phản bội bởi lẽ mình im lặng. Một kẻ hả hê vì mình chiếm lĩnh được tình yêu cũng bởi sự im lặng. Một kẻ nhận trọn nỗi đau vì cái nhập nhằng và sự phản bội, và cũng bởi sự im lặng. Hay sự im lặng là cách để giải phóng mặc cảm tội lỗi?
Sự im lặng là cái cớ để kẻ thứ ba nuôi thêm hy vọng và khát khao sở hữu.
Sự im lặng là thứ tha trong âm thầm.
Sự im lặng, có khi cũng sẽ là buông xuôi vì trái tim quá rách nát để tiếp tục. Sức mạnh của lời nói, ở đâu?
Cơn say sẽ để lại gì? Lời xin lỗi muộn màng? Sự hối tiếc? Mất mát hay đổ vỡ? Có không sự hả hê của người thứ ba? Có không sự đau đớn của người trong cuộc?
Cái giá của thật lòng và niềm tin là nỗi sợ, sự ám ảnh và đau đớn. Ai có thể cưỡng lại cơn say nắng và treo lên cổ mình dòng chữ: “Xin lỗi, tôi đã có người yêu” hay ai có thể không tự huyễn hoặc mình bằng triết lý vô hại của đam mê chạy theo sự mới mẻ?
Tôi xin mượn lời một người mẹ, để khép lại bài viết này, tình yêu như trang giấy trắng, viết lên và tẩy xóa quá nhiều lần thì nó sẽ vấy bẩn…
Thủy chung, không phải điều dễ làm. Nhưng, không phải là điều không thể làm.
Kiếp người rồi cũng sẽ đến lúc lụi tàn . Từng ngày cũng sẽ trôi dạt đến bến bờ xa thẳm . Chính tôi ! Chính tôi đã đánh mất bản thân mình . Không gì nữa , không người nào nữa . Đơn giản là không còn gì , không còn bất cứ điều gì có thể làm tôi vương vấn . Tôi cần một sự kết thúc … và cái chết sẽ giải thoát cho kiếp người này .
Tôi luôn tự hỏi :
Chúng ta từ đâu đến ?
Tại sao ta lại ở đây ?
Và nơi nào là chốn ta đi khi ta chết ?
Có điều gì là hiển nhiên trong cuộc sống này không ?
Có người nói với tôi rằng ” Cuộc sống thật là ngắn ngủi , tất cả là vô nghĩa chỉ có hiện tại là có giá trị mà thôi “
Và lại có người nói rằng ” Chúng ta chỉ được sống một lần duy nhất “
Nhưng tôi nghĩ có thể còn hơn thế nữa ? Và phải chăng tôi đã có một cuộc sống ở kiếp trước ? Hay nơi đây là tất cả những gì ta có .
Nếu ngày mai tôi chết … Tôi biết mình cũng sẽ ổn thôi vì tôi tin rằng sau khi rởi bỏ thân xác này thì linh hồn tôi vẫn mãi còn tồn tại .
Mọi thứ đã không còn như trước . Tôi vẫn nhớ về một người vẫn tồn tại trong tôi . Giờ đây hắn đã chết ! Tôi đang đắm chìm trong vô vọng , trong nỗi đau đớn , giằng xé đến tột cùng . Bóng tối tăm tối đã cướp đi mất bình mình . Thân xác còn đây , nhưng hồn tôi đã mất !
Tôi đã từng sợ hãi trước cái chết , tôi đã từng nghĩ cái chết luôn là một dấu chấm hết . Nhưng điều ấy đã qua và tôi không còn sợ nữa vì tôi biết linh hồn tôi sẽ vượt qua .
Có lẽ chẳng bao giờ tôi tìm được câu trả lời !
Có lẽ chẳng khi nào tôi thấu hiểu được tại sao !
Có lẽ chẳng bao giờ tôi sáng tỏ được những gì là chân lý vĩnh hằng
Nên tôi biết mình vẫn sẽ mãi đi tìm … một nơi là chốn ta đi khi ta chết !



Phản hồi gần đây