You are currently browsing the tag archive for the ‘Cafe’ tag.

 

“Thức dậy buổi sớm, thưởng thức một ly café đậm đà là một điều tuyệt vời trong cuộc sống…”

Ừh có lẽ vậy, khi mà cứ mỗi sáng thức dậy tôi đều lặp đi lặp lại cái thói quen hàng ngày của mình. Đó là ngồi nhâm nhi một ly café thật đậm vào mỗi buổi sáng và điều đi kèm không thể thiếu đó là phì phèo một điếu thuốc trên môi. Tôi vẫn thường như vậy, cho dù chỉ là có một mình. Và thường thì tôi thích tìm đến một quán café bình dân bên cạnh vỉa hè, trong một không gian tĩnh lặng và nhẹ nhàng hơn là ngồi ở những chỗ đông người ồn ào và náo nhiệt. Tôi thích cái cảm giác như thế, một mình với ly café đắng, trên môi là điếu thuốc hút dở và tờ báo trên tay.

Một ngày tôi vớ được một quyển sách. Trong đó nói khá nhiều về café, từ cách thức pha chế, rang xay đến các nghệ thuật uống và thưởng thức, mọi thứ đều rất chi tiết và đầy đủ. Tôi đọc nó ngấu nghiến, có điều hơi thất vọng vì nội dung khá lủng củng và dài dòng. Tuy nhiên tôi lại đúc kết được một số thứ và lấy làm thích thú với những cái ý nghĩa rất đỗi là ngẫu nhiên ẩn chứa đằng sau nó. Ý nghĩa của những ly café hay gọi cách khác là “Triết Lý của Café”.Có một số nguyên tắc cơ bản về việc uống café

Thứ nhất, đó là ” Đừng nên hâm nóng lại café. Bởi nếu hâm nóng lại thì café sẽ mất hết mùi vị và gây ra vị đắng. Uống không ngon và sẽ có mùi khét.”

Cuộc sống có lẽ cũng như vậy. Việc hâm nóng lại café cũng như việc suy nghĩ quá nhiều về quá khứ. Nhiều người đang sống trong hôm nay nhưng đầu óc thì vẫn luôn trông ngóng về những thứ đã qua. Họ nuối tiếc, họ nhìn mãi về một mối tình đã xa hoặc nhớ nhung về một người nào đó mà quên mất đi rằng – những việc đó chỉ mang lại sự buồn chán và khó chịu thậm chí là gây ra sự đớn đau cho chính họ mà thôi. Quá khứ là những thứ qua rồi, đừng nên khơi nhắc lại mà hãy sống với thực tại thì hay hơn…

“Hãy bảo đảm café bạn uống cần phải luôn tươi mới. Hãy uống ngay khi pha xong bởi café chỉ nên giữ ấm khoảng 15 phút trên bếp trước khi hương vị của nó trở thành khó chịu. Thưởng thức ngụm café đầu tiên với cảm giác sảng khoái, tuyệt vời…”

Tại sao không bắt đầu lại mọi thứ trong hôm nay khi mà thực tại là cơ hội của sự đổi mới? Hãy nắm bắt nó khi cơ hội vẫn còn. Không nên lãng phí thời gian mà hơn hết là hãy biết sử dụng nó để mọi thứ trở nên có ích hơn… Thay đổi mình, thay đổi khẩu vị, thay đổi một ly café và thưởng thức một mùi vị mới. Điều đó cũng nên lắm chứ khi mà mùi vị cũ – đã trở nên nhạt nhẽo đi nhiều rồi…

“Hãy rang café đúng cách. Nếu xay quá nhuyễn café sẽ trở nên quá đắng. Nếu xay quá thô café sẽ chỉ là nước loãng…”

Về nguyên tắc này cũng giống như việc đòi hỏi về sự quan tâm, săn sóc trong tình yêu vậy. Nó nhắc nhở ta nên biết cân nhắc và trân trọng với những gì mình đang có. Sự quan tâm quá mức đôi khi sẽ không đem lại một kết quả như ý mà thậm chí còn làm hư hỏng một tình yêu. Nhưng ngược lại, nếu thiếu vắng đi sự săn sóc, hay vì quá vô tâm và hời hợt thì tình cảm cũng sẽ trở nên khô khan và nhạt nhẽo. Mất dần đi vị ngọt rồi sớm muộn cũng trở thành thứ nước loãng mà thôi.

“Đừng cố sử dụng lại bã café – vì nó chỉ còn là vị đắng và sẽ có mùi khét khi pha.”

Nên dứt khoát trong việc tình cảm. Đừng nên cố gắng vớt vát với những thứ đã không thuộc về mình. Việc đừng sử dụng lại bã café cũng như việc không nên tìm gặp lại người yêu cũ. Sẽ chẳng thể đi đến một điều gì khi mà ta đứng núi này mà vẫn trông núi nọ. Tập trung và trân trọng với những gì mình đang có. Điều đó mới có thể tạo nên một hương vị café thực sự cũng như là một điều cốt yếu để tạo dựng một hạnh phúc cho bản thân.

Lời kết:
Để có được một ly café ngon – người pha đòi hỏi phải có một kiến thức rộng rãi. Để có một tình yêu thật sự đẹp, không thể không đòi hỏi những sự vun vén của cả hai. Yêu như thế nào, cư xử và cách quan tâm ra sao, bên ly café cuộc sống đã nói lên rất nhiều. Thôi thì hãy để một sáng đẹp trời, qua nhà đón người mà mình yêu mến. Nhẹ nhàng ăn sáng, rồi nhẹ nhàng thưởng thức một ly café thật đậm đà và tươi mới. Không mùi khét, không vị đắng và chẳng còn loãng nhạt… Từ từ uống, từ từ tìm thưởng thức và từ từ tìm hiểu một Triết lý café…
P/S: Tất cả những cách thức pha chế về café ở phía trên đều được tham khảo từ sách. Còn về triết lý là những gì đúc kết và trải nghiệm của bản thân. Có thể còn nhiều thiếu xót và chưa hoàn toàn đúng. Tuy nhiên nếu nhìn nhận nó theo một hướng tích cực thì sẽ có một ngày, bạn sẽ tìm thấy một ly café thực sự cho riêng mình…


Ánh nắng mai chiếu qua phố đông người
Giọt nắng như múa bên ly cafe
Anh mơ màng mong chờ em tới…
Bình hoa sáng nay bỗng như khác hơn
Khẽ rung lên như làn môi đang cười

Ánh nắng mai chiếu qua những khung cửa
Ngày mới lên sóng sánh ly espresso
Dăm ba người đang ngồi xem báo
Bài ca sáng nay cũng nghe khác hơn
Ngỡ như ai đang nhìn anh mỉm cười.

Ngồi đợi em cafe một sớm
Nụ cười ai cũng tươi đẹp hơn
Và ngoài kia dường như ngày cũng thênh thang đón chào theo từng bước chân người
Ngồi đợi em cafe một sớm
Dòng người qua dường như chậm hơn
Một ngày lên bình yên rực rỡ, tôi yêu Ciao, Ciao,…

Một ngày Chủ Nhật bình yên bên ly Espresso ở Ciao Cafe trên đường Trần Cao Vân . Đêm qua ngồi nghe bài này , thích ghê , thế là sáng ra là mon men lên đó ngồi để tận hưởng cái thú vui tốn tiền bạc và thời gian của mình .

Phỡn đời rồi !!!

Cafe ư ? Tại sao lại không nhỉ ?

Một ngày bình thường của tôi thường bắt đầu bằng một ly cafe . Cho dù hôm đó dậy sớm hay trễ , cho dù có việc gì phải làm nhưng sau khi đánh răng rửa mặt là trong đầu bắt đầu suy nghĩ là hôm nay cafe ở nhà hay ngoài đường . 

Lúc trước , có một khoảng thời gian thật dài , chính xác là từ lúc tôi mới biết uống cafe ( hay là được phép uống cafe ) tôi chỉ thích duy nhất là Cafe Đen . Thích nhất là sáng sớm đi học đến trường từ 5h30 chỉ ngồi quán cafe trước cổng trường nhìn từng giọt cafe nhỏ xuống . Rồi một thời gian sau , tôi lại thích Cafe Đen không Đường . Không đường đấy nhá , Cafe đấy thì đắng ghét , nhưng sau vị đắng đó tôi lại cảm nhận được vị ngọt trong cafe . Tại sao ư ? Tôi cũng chẳng biết , nhưng cái khoảng thời gian tôi uống Cafe Đen không Đường là khoảng thời gian tôi bị stress nặng nhất . Chán nản mọi thứ , nhìn mọi thứ đen tối như … ly Cafe . Cafe đắng , trà cũng đắng , hơi thuốc cũng đắng , có lẽ 3 vị đắng như thế hợp lại sẽ tạo thành một vị ngọt hay sao đấy mà tôi cũng chẳng thể nào giải thích được .

Rồi gần đây nhất , tôi lại thích uống Cafe Sữa . Ngọt lịm , nhiều khi tôi cũng băn khoăn chẳng hiểu mình đang uống Cafe hay uống Sữa . Nhưng thích ! Chỉ là thích thôi . Cafe Sữa , vị đắng của Cafe hoà quyện cùng vị ngọt của Sữa , chính Sữa đã làm cho Cafe có vị đậm hơn . Chỉ ngửi mùi thôi là thấy thích rồi .

Tôi hay lang thang la cà Cafe ở thành phố . Điều này đúng , không phải vì tôi rảnh , tôi không có việc làm nên ra Cafe ngồi đồng như thế . Đơn giản , chỉ là thích . Thích được ngồi quán Cafe hơn ngồi ở nhà . Có thể , tôi chỉ vào quán Cafe ngồi 15′ là đi ngay , nhưng tôi vẫn thích ngồi ở quán . Hình như đó trở thành cái tật rồi , khó có thể mà bỏ được .

Cho nên rủ gì thì rủ có thể tôi không đi . Nhưng rủ Cafe àh ? Tại sao lại không nhỉ ?

 

Tháng Sáu 2012
T2 T3 T4 T5 T6 T7 CN
« Tháng 3    
 123
45678910
11121314151617
18192021222324
252627282930  

Phản hồi gần đây

RSS Bạn bè xung quanh !!!

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.