You are currently browsing the monthly archive for Tháng Mười Một 2009.

Tôi chẳng bao giờ dám tự nhận mình là người hâm mộ nhạc Trịnh chỉ bởi … để hiểu được Trịnh thì khó lắm . Khó thật đấy ! Khó như Tôi hiểu được bản thân đầy mâu thuẫn của mình .

Tôi cũng chẳng bao giờ khoe rằng mình biết nghe nhạc Trịnh chỉ bởi … cứ sợ rằng bạn bè lại cười và nhạo rằng ” thằng này cứ chạy theo mốt trí thức ” . Nhưng đơn giản vì Tôi cảm nhận được sự đồng cảm trong những tiếng ca đầy ẩn số đấy . Cái đồng cảm của một đứa con trai chập chững bước vào đời .

Lòng thật bình yên mà sao buồn thế
Giật mình nhìn Tôi … ngồi khóc bao giờ
.

Câu hát đầu tiên khiến Tôi biết Tôi đang nghe Trịnh là câu hát đó . Tôi bắt gặp nó khi đang tán láo ba hoa chích chòe cùng bạn bè tại quán cafe 203 với cái vẻ mặt giả tạo nhất mà Tôi có thể tạo ra . Để rồi Tôi phải làm cho bạn bè ngạc nhiên khi 2 dòng lệ rơi xuống một cách tự nhiên cứ như là Tôi đang bị điên nặng . Tại sao lại thế nhỉ ? Phải chăng là câu hát là những điều mà Tôi đang nghĩ đến .

Tôi không hiểu nổi và cũng không bao giờ có tham vọng rằng mình hiểu được những gì Trịnh viết nhưng Tôi thích cảm nhận Trịnh theo cách của riêng Tôi . Tôi không cần mình được công nhận là một người am hiểu , Tôi cũng chẳng cần phải tìm hiểu nhiều chỉ đơn giản là Tôi thích cái bí ẩn của Trịnh. Nếu Tôi tìm thấy những cái không còn là ẩn số thì Tôi đã không thích Trịnh như thế . Tôi cần một chút đồng cảm dù là Tôi tự huyễn hoặc mình như thế. Tôi thích vì đơn giản là Tôi cần cảm giác buồn đến tận cùng , buồn đến mức Tôi không thể buồn hơn và để rồi nhìn thấy “nắng lên” .

Tôi search tòan bộ google để tìm bản nhạc này … Và chỉ có của Khánh Ly mà thôi . Chỉ có Khánh Ly mới cho Tôi được sự đồng cảm đó . Và nếu không phải là Khánh Ly thì cũng chẳng bao giờ có cái cảm giác mà tôi đã trải qua . Cũng chính từ đó , Tôi cảm nhận Trịnh theo cách của riêng Tôi .

Một lần chợt nghe quê quán tôi xưa
Giọng người gọi tôi nghe tiếng rất nhu mì
Lòng thật bình yên mà sao buồn thế
Giật mình nhìn tôi ngồi hát bao giờ

Rồi một lần kia khăn gói đi xa
Tưởng rằng được quên thương nhớ nơi quê nhà
Lòng thật bình yên mà sao buồn thế
Giật mình nhìn tôi ngồi khóc bao giờ

Đường nào quạnh hiu tôi đã đi qua
Đường về tình tôi có nắng rất la đà
Đường thật lặng yên lòng không gì nhớ
Giật mình nhìn quanh ồ phố xa lạ

Đường nào dìu tôi đi đến cơn say
Một lần nằm mơ tôi thấy tôi qua đời
Dù thật lệ rơi lòng không buồn mấy
Giật mình tỉnh ra ồ nắng lên rồi

Tôi không hiểu những gì diễn ra trong những câu ca của Trịnh nhưng Tôi cảm nhận âm nhạc của Trịnh trong cái tâm trạng của Tôi . Đôi khi Tôi cũng thấy lòng mình thật bình yên bởi vì Tôi có gì đâu mà chẳng bình yên . Tôi chẳng bị vướng bận bởi cái gì hết . Có lẽ thế . Hay vì Tôi luôn nói thế ? Tôi chẳng nhớ ai cả , Tôi cũng chẳng phải một người ” lữ khách tha hương ” nhớ về quê hương. Vậy Tôi thấy cái gì đồng cảm đây ? Chính Tôi cũng không lý giải nổi nữa…

Có thể cái Tôi thấy là cái ” Lòng thật bình yên mà sao buồn thế…” là cái ” giật mình…” . Bởi Tôi là kẻ đang trốn chạy , Tôi trốn chạy những gì đang diễn ra quanh cuộc sống của Tôi . Tôi trốn chạy những gì mà mọi người đang cố bắt Tôi chấp nhận . Tôi cố trốn mình vào những ảo tưởng mà người ta gọi bằng hai tiếng ” vô tư ” . Tôi trốn mình vào những suy nghĩ không đầu và không cuối . Tôi trốn những tiếng cãi vã ồn ào quanh Tôi , trốn những giây phút nước mắt rơi lặng lẽ đằng sau tiếng cười khô khốc . Trốn tiếng kêu la , trốn làn khói mờ ảo đang bao quanh Tôi . Tôi trốn tất cả … Để rồi cũng chợt nhận ra mình cũng từng ” hát bao giờ ” đã từng ” khóc bao giờ ” . Tôi cũng đã từng nghĩ mình không muốn sống . Tôi cũng đã từng nhận ra những cái tương tự như ” giật mình nhìn quanh ồ phố xa lạ ” . Nhưng tất cả rồi cũng kết thúc ở cái cảm giác vô cảm . Không gì cả … Chợt nhận ra … ” Dù thật lệ rơi lòng không buồn mấy Giật mình tỉnh ra ồ nắng lên rồi ” .

Tôi rất thích câu ca này bởi đúng là khi mà người ta có thể khóc người ta sẽ không cần phải buồn. Khi người ta khóc là đã trút được nhiều nỗi buồn của mình rồi. Nhưng hiếm khi Tôi có thể khóc chính vì thế mà Tôi thèm cảm giác ấy lắm . Thèm cái cảm giác khóc đến cạn nước mắt và … “Giật mình tỉnh ra ồ nắng lên rồi …

Tôi chẳng hiểu những gì mình cảm nhận có giống Trịnh thấy hay không nhưng Tôi tự hài lòng với chính bản thân mình vì đã tìm thấy được một suy nghĩ cho riêng mình …

Và Tôi cũng chỉ cần có thế mà thôi .

Giữa thành phố ồn ào và náo nhiệt này , tôi thấy mình bé nhỏ và cô đơn đến kỳ lạ . Cho dù ở đâu đi chăng nữa , giữa đám bạn bè cười nói vô tư hay đang ở giữa đám đông của Rock Storm cuồng nhiệt , tôi vẫn thấy mình lẻ loi và tâm trạng mang nỗi buồn hư ảo .

Có lẽ rằng từ lúc em bước ra khỏi cuộc đời tôi cũng là lúc em mang theo tất cả niềm vui và lẽ sống của tôi . Kể từ khi ấy , tôi bắt đầu cuộc sống với một phần con tim như đã mất và lặng lẽ với tất cả mọi người . Không hi vọng gì ở cuộc sống tốt đẹp này , tôi chỉ âm thầm sống và nghĩ suy rất nhiều . Lúc nào trong đầu cũng hiện lên một câu hỏi lớn về em , về tình yêu và về những gì sẽ đến .

” Vì sao và vì sao … “

Ngày bộn bề lo toan , đêm là khỏang thời gian tuyệt vời nhất đối với bất cứ ai muốn trải lòng suy nghĩ

Và không hiểu vì đâu và từ bao giờ tôi bắt đầu có thói quen lang thang trong đêm . Có thể vì đêm là người bạn đồng hành dễ chịu nhất , biết lắng nghe tâm tư của bất cứ ai trong yên lặng .

Và cũng một lần vì tình cờ mà nên duyên , tôi gặp Thụy Du trên con đường khuya thanh vắng . Thọat đầu , khúc nhạc êm dịu nhẹ nhẹ rồi hầu như ngay sau đó bài hát như cất lên tiếng lòng của bất cứ ai đang chất chứa nhiều ưu phiền . Đó là lần đầu tiên tôi nghe Khúc Thụy Du , rồi tôi tìm đến nơi phát ra tiếng nhạc êm dịu đó , một quán cafe nhỏ nơi góc đường nép mình dưới những tán cây lớn như run rẩy trong những ánh nến thắp sáng xung quanh nhà . Bước vào quán , chọn một góc tối , tựa vào bức tường đã vàng ố vì màu thời gian , gọi một ly cafe đen đá không đường và từ từ nhấm nháp từng giai điệu .

“…Đừng bao h em hỏi
Vì sao ta yêu nhau
Vì sao môi anh nóng
Vì sao tay anh lạnh
Vì sao thân anh run
Vì sao chân không vững
Vì sao và vì sao “

Tôi nhớ ở tin nhắn cuối cùng em nhắn , em không nhắc đến ngày mai tôi sẽ ra sao ? Sẽ thế nào nếu không có em bên cạnh ? Em đã nhẹ nhàng đến với tôi , trao cho tôi thuần nhất sự yêu thương và giản đơn rằng em yêu tôi vì tôi chính là tôi . Không bao giờ chúng tôi tự hỏi có bao giờ hay đến bao giờ mình sẽ rời xa nhau ? Trong thế giới phù phiếm và trăng hoa này , được yêu nhau đã là một diễm phúc đáng nhớ rồi . Có thể sẽ đến một lúc nào đó cũng sẽ chỉ có một câu hỏi duy nhất … đại lọai như :

“Thụy … bây giờ về đâu ? “

Sự êm ái trong từng nốt nhạc và lời tâm sự như từng giọt cafe rơi khẽ . Bản nhạc này đã từng làm rung động biết bao nhiêu trái tim biết yêu . Vớii nhiều người , nỗi buồn chỉ có thể cảm thông bằng chính nỗi buồn , là khi bắt gặp một ca khúc như Khúc Thụy Du , là thấy tri ân trò chuyện . Tôi ngồi đó nghe hết bản nhạc và rồi biết nên mỉm cười cay đắng và bước tiếp phần đời còn lại . Dù sao đó cũng là một quyết định hơn là một câu hỏi .

” Thụy … bây giở ở đâu ? “

Ở đâu đó trong cuộc đời đầy bon chen và lối yêu đầy cạm bẫy này , sự ra đi của một người tựa vết sắc nhọn cứa vào tim , là khát khao ngọt ngào khi biết hi sinh cho những điều sau cùng tốt đẹp , là đau đớn tột cùng với vết thương sẽ rỉ rê suốt cuộc đời còn lại , là cuộc đời khắc khổ của lòai chim bói cá chung thân với sông nước , là bóng trăng mãn đời chìm dưới bóng nước ngó nhìn tình nhân trên cao . Có phải không ? Khi đã chia xa thì ta chơi vơi giữa một bên là thời gian vời vợi với một bên là khỏang chìm yêu thương đã mất .

Yêu là yêu đến chết , lo lắng và mệt mỏi đã mấy mùa cây đổi lá …

Lặng nhìn trong một giây chiếc lá lìa cành , tâm hồn như gĩan ra , uể ỏai mà khoan khóai . Cuộc đời tuần hòan bao giờ cũng có một mùa đông lặng lẽ . Nghĩ suy cho nhiều mất mát và buồn thương để rồi lại tiếp tục sang một mùa mới

Và hãy ráng sống , vượt qua mọi trắc trở cuộc đời thôi vì bời

” Khi tôi không còn nữa ,
Sẽ lấy được những gì về bên kia thế giới
Ngòai trống vắng mà thôi . “

Ta muốn hát cho những ngày khắc khỏai , cho một cọng rơm buộc lấy mảnh mây trời .

Đừng cố giữ những gì còn sót lại không thuộc về mình

Có níu thì cũng vuột thôi.

 

Tháng Mười Một 2009
T2 T3 T4 T5 T6 T7 CN
« Tháng 6   Tháng 11 »
 1
2345678
9101112131415
16171819202122
23242526272829
30  

Phản hồi gần đây

RSS Bạn bè xung quanh !!!

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.