Tôi chẳng bao giờ dám tự nhận mình là người hâm mộ nhạc Trịnh chỉ bởi … để hiểu được Trịnh thì khó lắm . Khó thật đấy ! Khó như Tôi hiểu được bản thân đầy mâu thuẫn của mình .

Tôi cũng chẳng bao giờ khoe rằng mình biết nghe nhạc Trịnh chỉ bởi … cứ sợ rằng bạn bè lại cười và nhạo rằng ” thằng này cứ chạy theo mốt trí thức ” . Nhưng đơn giản vì Tôi cảm nhận được sự đồng cảm trong những tiếng ca đầy ẩn số đấy . Cái đồng cảm của một đứa con trai chập chững bước vào đời .

Lòng thật bình yên mà sao buồn thế
Giật mình nhìn Tôi … ngồi khóc bao giờ
.

Câu hát đầu tiên khiến Tôi biết Tôi đang nghe Trịnh là câu hát đó . Tôi bắt gặp nó khi đang tán láo ba hoa chích chòe cùng bạn bè tại quán cafe 203 với cái vẻ mặt giả tạo nhất mà Tôi có thể tạo ra . Để rồi Tôi phải làm cho bạn bè ngạc nhiên khi 2 dòng lệ rơi xuống một cách tự nhiên cứ như là Tôi đang bị điên nặng . Tại sao lại thế nhỉ ? Phải chăng là câu hát là những điều mà Tôi đang nghĩ đến .

Tôi không hiểu nổi và cũng không bao giờ có tham vọng rằng mình hiểu được những gì Trịnh viết nhưng Tôi thích cảm nhận Trịnh theo cách của riêng Tôi . Tôi không cần mình được công nhận là một người am hiểu , Tôi cũng chẳng cần phải tìm hiểu nhiều chỉ đơn giản là Tôi thích cái bí ẩn của Trịnh. Nếu Tôi tìm thấy những cái không còn là ẩn số thì Tôi đã không thích Trịnh như thế . Tôi cần một chút đồng cảm dù là Tôi tự huyễn hoặc mình như thế. Tôi thích vì đơn giản là Tôi cần cảm giác buồn đến tận cùng , buồn đến mức Tôi không thể buồn hơn và để rồi nhìn thấy “nắng lên” .

Tôi search tòan bộ google để tìm bản nhạc này … Và chỉ có của Khánh Ly mà thôi . Chỉ có Khánh Ly mới cho Tôi được sự đồng cảm đó . Và nếu không phải là Khánh Ly thì cũng chẳng bao giờ có cái cảm giác mà tôi đã trải qua . Cũng chính từ đó , Tôi cảm nhận Trịnh theo cách của riêng Tôi .

Một lần chợt nghe quê quán tôi xưa
Giọng người gọi tôi nghe tiếng rất nhu mì
Lòng thật bình yên mà sao buồn thế
Giật mình nhìn tôi ngồi hát bao giờ

Rồi một lần kia khăn gói đi xa
Tưởng rằng được quên thương nhớ nơi quê nhà
Lòng thật bình yên mà sao buồn thế
Giật mình nhìn tôi ngồi khóc bao giờ

Đường nào quạnh hiu tôi đã đi qua
Đường về tình tôi có nắng rất la đà
Đường thật lặng yên lòng không gì nhớ
Giật mình nhìn quanh ồ phố xa lạ

Đường nào dìu tôi đi đến cơn say
Một lần nằm mơ tôi thấy tôi qua đời
Dù thật lệ rơi lòng không buồn mấy
Giật mình tỉnh ra ồ nắng lên rồi

Tôi không hiểu những gì diễn ra trong những câu ca của Trịnh nhưng Tôi cảm nhận âm nhạc của Trịnh trong cái tâm trạng của Tôi . Đôi khi Tôi cũng thấy lòng mình thật bình yên bởi vì Tôi có gì đâu mà chẳng bình yên . Tôi chẳng bị vướng bận bởi cái gì hết . Có lẽ thế . Hay vì Tôi luôn nói thế ? Tôi chẳng nhớ ai cả , Tôi cũng chẳng phải một người ” lữ khách tha hương ” nhớ về quê hương. Vậy Tôi thấy cái gì đồng cảm đây ? Chính Tôi cũng không lý giải nổi nữa…

Có thể cái Tôi thấy là cái ” Lòng thật bình yên mà sao buồn thế…” là cái ” giật mình…” . Bởi Tôi là kẻ đang trốn chạy , Tôi trốn chạy những gì đang diễn ra quanh cuộc sống của Tôi . Tôi trốn chạy những gì mà mọi người đang cố bắt Tôi chấp nhận . Tôi cố trốn mình vào những ảo tưởng mà người ta gọi bằng hai tiếng ” vô tư ” . Tôi trốn mình vào những suy nghĩ không đầu và không cuối . Tôi trốn những tiếng cãi vã ồn ào quanh Tôi , trốn những giây phút nước mắt rơi lặng lẽ đằng sau tiếng cười khô khốc . Trốn tiếng kêu la , trốn làn khói mờ ảo đang bao quanh Tôi . Tôi trốn tất cả … Để rồi cũng chợt nhận ra mình cũng từng ” hát bao giờ ” đã từng ” khóc bao giờ ” . Tôi cũng đã từng nghĩ mình không muốn sống . Tôi cũng đã từng nhận ra những cái tương tự như ” giật mình nhìn quanh ồ phố xa lạ ” . Nhưng tất cả rồi cũng kết thúc ở cái cảm giác vô cảm . Không gì cả … Chợt nhận ra … ” Dù thật lệ rơi lòng không buồn mấy Giật mình tỉnh ra ồ nắng lên rồi ” .

Tôi rất thích câu ca này bởi đúng là khi mà người ta có thể khóc người ta sẽ không cần phải buồn. Khi người ta khóc là đã trút được nhiều nỗi buồn của mình rồi. Nhưng hiếm khi Tôi có thể khóc chính vì thế mà Tôi thèm cảm giác ấy lắm . Thèm cái cảm giác khóc đến cạn nước mắt và … “Giật mình tỉnh ra ồ nắng lên rồi …

Tôi chẳng hiểu những gì mình cảm nhận có giống Trịnh thấy hay không nhưng Tôi tự hài lòng với chính bản thân mình vì đã tìm thấy được một suy nghĩ cho riêng mình …

Và Tôi cũng chỉ cần có thế mà thôi .

Giữa thành phố ồn ào và náo nhiệt này , tôi thấy mình bé nhỏ và cô đơn đến kỳ lạ . Cho dù ở đâu đi chăng nữa , giữa đám bạn bè cười nói vô tư hay đang ở giữa đám đông của Rock Storm cuồng nhiệt , tôi vẫn thấy mình lẻ loi và tâm trạng mang nỗi buồn hư ảo .

Có lẽ rằng từ lúc em bước ra khỏi cuộc đời tôi cũng là lúc em mang theo tất cả niềm vui và lẽ sống của tôi . Kể từ khi ấy , tôi bắt đầu cuộc sống với một phần con tim như đã mất và lặng lẽ với tất cả mọi người . Không hi vọng gì ở cuộc sống tốt đẹp này , tôi chỉ âm thầm sống và nghĩ suy rất nhiều . Lúc nào trong đầu cũng hiện lên một câu hỏi lớn về em , về tình yêu và về những gì sẽ đến .

” Vì sao và vì sao … “

Ngày bộn bề lo toan , đêm là khỏang thời gian tuyệt vời nhất đối với bất cứ ai muốn trải lòng suy nghĩ

Và không hiểu vì đâu và từ bao giờ tôi bắt đầu có thói quen lang thang trong đêm . Có thể vì đêm là người bạn đồng hành dễ chịu nhất , biết lắng nghe tâm tư của bất cứ ai trong yên lặng .

Và cũng một lần vì tình cờ mà nên duyên , tôi gặp Thụy Du trên con đường khuya thanh vắng . Thọat đầu , khúc nhạc êm dịu nhẹ nhẹ rồi hầu như ngay sau đó bài hát như cất lên tiếng lòng của bất cứ ai đang chất chứa nhiều ưu phiền . Đó là lần đầu tiên tôi nghe Khúc Thụy Du , rồi tôi tìm đến nơi phát ra tiếng nhạc êm dịu đó , một quán cafe nhỏ nơi góc đường nép mình dưới những tán cây lớn như run rẩy trong những ánh nến thắp sáng xung quanh nhà . Bước vào quán , chọn một góc tối , tựa vào bức tường đã vàng ố vì màu thời gian , gọi một ly cafe đen đá không đường và từ từ nhấm nháp từng giai điệu .

“…Đừng bao h em hỏi
Vì sao ta yêu nhau
Vì sao môi anh nóng
Vì sao tay anh lạnh
Vì sao thân anh run
Vì sao chân không vững
Vì sao và vì sao “

Tôi nhớ ở tin nhắn cuối cùng em nhắn , em không nhắc đến ngày mai tôi sẽ ra sao ? Sẽ thế nào nếu không có em bên cạnh ? Em đã nhẹ nhàng đến với tôi , trao cho tôi thuần nhất sự yêu thương và giản đơn rằng em yêu tôi vì tôi chính là tôi . Không bao giờ chúng tôi tự hỏi có bao giờ hay đến bao giờ mình sẽ rời xa nhau ? Trong thế giới phù phiếm và trăng hoa này , được yêu nhau đã là một diễm phúc đáng nhớ rồi . Có thể sẽ đến một lúc nào đó cũng sẽ chỉ có một câu hỏi duy nhất … đại lọai như :

“Thụy … bây giờ về đâu ? “

Sự êm ái trong từng nốt nhạc và lời tâm sự như từng giọt cafe rơi khẽ . Bản nhạc này đã từng làm rung động biết bao nhiêu trái tim biết yêu . Vớii nhiều người , nỗi buồn chỉ có thể cảm thông bằng chính nỗi buồn , là khi bắt gặp một ca khúc như Khúc Thụy Du , là thấy tri ân trò chuyện . Tôi ngồi đó nghe hết bản nhạc và rồi biết nên mỉm cười cay đắng và bước tiếp phần đời còn lại . Dù sao đó cũng là một quyết định hơn là một câu hỏi .

” Thụy … bây giở ở đâu ? “

Ở đâu đó trong cuộc đời đầy bon chen và lối yêu đầy cạm bẫy này , sự ra đi của một người tựa vết sắc nhọn cứa vào tim , là khát khao ngọt ngào khi biết hi sinh cho những điều sau cùng tốt đẹp , là đau đớn tột cùng với vết thương sẽ rỉ rê suốt cuộc đời còn lại , là cuộc đời khắc khổ của lòai chim bói cá chung thân với sông nước , là bóng trăng mãn đời chìm dưới bóng nước ngó nhìn tình nhân trên cao . Có phải không ? Khi đã chia xa thì ta chơi vơi giữa một bên là thời gian vời vợi với một bên là khỏang chìm yêu thương đã mất .

Yêu là yêu đến chết , lo lắng và mệt mỏi đã mấy mùa cây đổi lá …

Lặng nhìn trong một giây chiếc lá lìa cành , tâm hồn như gĩan ra , uể ỏai mà khoan khóai . Cuộc đời tuần hòan bao giờ cũng có một mùa đông lặng lẽ . Nghĩ suy cho nhiều mất mát và buồn thương để rồi lại tiếp tục sang một mùa mới

Và hãy ráng sống , vượt qua mọi trắc trở cuộc đời thôi vì bời

” Khi tôi không còn nữa ,
Sẽ lấy được những gì về bên kia thế giới
Ngòai trống vắng mà thôi . “

Ta muốn hát cho những ngày khắc khỏai , cho một cọng rơm buộc lấy mảnh mây trời .

Đừng cố giữ những gì còn sót lại không thuộc về mình

Có níu thì cũng vuột thôi.

Thông Cống

í nhầm

 

Thông Báo

Kính thưa bà con cô bác , thân bằng quyến thuộc gần xa .

Nhằm thắt chặt tình hữu nghị , tình đồng chí , đồng đội , đồng phạm , đồng lõa và để thay đổi không khí sau những ngày quậy phá mệt mỏi , các khách hàng thân thiết của quán cafe Lầy , lộn , quán cafe Tùng dự định tổ chức một chuyến dã ngọai tại khu du lịch Bằng Lăng Tím thuộc huyện Nhơn Trạch tỉnh Đồng Nai vào ngày 5/7/2009 ( nhằm ngày Chủ Nhật )

Nay xin thông báo quý bà con cô bác ai muốn tham gia làm ơn đăng ký và nộp lệ phí ( nộp xong không đi cũng được :P ) , hạn chót vào ngày 4/7/2009 . Riêng ai muốn tham gia nhưng không đủ đóng lệ phí xin liên hệ bạn Bi chỉnh nhạc ( nghe giang hồ đồn đâu là mới trúng đề mấy chục triệu ) or bạn Cường Doller ( not Dollar =)) ) dắt đi ….. đâu đó 1 đêm là đủ tiền :-”

Tham gia chuyến dã ngọai lần này , các bạn sẽ được hòa mình vào sông nước Nam Bộ , thưởng thức BBQ , các món ăn dân dã cùng những chai CD mát lạnh ngay cạnh dòng sông . Ngòai ra , các bạn còn có cơ hội tham gia những trò chơi rất hấp dẫn như : LẬT XUỒNG , NHẤN NƯỚC , TUỘT QUẦN , GIÀNH ĂN , CHO CHÓ ĂN CHÈ …. Đặc biệt trong cuộc thi ” Body sexy nhất Bằng Lăng Tím ” các bạn sẽ được chiêm ngưỡng thân hình của các thành viên hiện đang là Hot Boy trên mạng www.thegioithuba.com.vn như : Bi phệ , Hiếu mập , Cường ròm , Minh gầy , Thịnh Lác , Thuận ghẻ … Và còn rất nhiều trò chơi thô bỉ , í lại nhầm , vui nhộn khác đang chờ các bạn .

Hãy tham gia và đăng ký ngay hôm nay .

Thời gian dự kiến : Khởi hành lúc 07h , ra về lúc 16h 5/7/2009

Địa điểm tập trung : quán Tùng

Lệ phí tham gia :

Nam : 100.000 VND / người

Nữ : 50.000 VND / người

Riêng Gay – Les : miễn phí ( vui lòng liên hệ Cường Dolller để test và lấy phiếu miễn phí )

Khi đăng ký , các bạn vui lòng thông báo cho BTC tình hình xe cộ để tiện sắp xếp

Mọi chi tiết vui lòng liên hệ bạn Bi Đì Chây ( Bombi , ặc ặc , nhầm hòai , Bợm Bi chứ không phải Bombi ) – trưởng ban tổ chức kiêm trưởng ban văn nghệ kiêm trưởng ban ăn nhậu .

SỰ THAM GIA CỦA CÁC BẠN LÀ SỰ ĐAU ĐẦU CỦA CHÚNG TÔI

Thành Kính Phân Ưu .

 

Có một câu chuyện như thế này, một cô gái đã yêu rất nhiều rồi khóc cũng rất nhiều. Cô gái đó đã để tuột mất hạnh phúc, cô hờ hững với mọi thứ quanh mình. Chỉ vì cô đã thất bại, thất bại trong tình yêu.
Rồi người ấy đến, mang tặng cô vô vàn niềm an ủi và cả tình yêu thương. Cô sợ hãi không thể đón nhận nó, bởi cô không muốn đau khổ thêm lần nữa…

Love Song là một bản tình ca vô cùng đẹp. Nếu ai chưa nghe rock thì cũng phải lặng mình trước giai điệu của ca khúc này. Đoạn dạo đầu, guitar thùng được gẩy lên, mang theo rất nhiều tâm trạng, buồn bã có, hạnh phúc có, và có một nỗi nhớ man mác, mặc dù không biết nhớ đến điều gì cả.
Tesla đặc biệt gây ấn tượng cho tôi qua Love Song và Paradise. Acoustic guitar vô cùng đẹp và buồn.

Không buồn da diết như November Rain hay Paradise, không vui vẻ rộn ràng như Used To Love Her. Love Song mang đến cho người nghe cảm giác giao hòa giữa cả hai thứ. Buồn bã, nhớ nhung để mà thêm mạnh mẽ hơn, có lòng tin để bước đi tiếp trên thất bại vốn có.

Có thể khoảng cách chia rẽ hai người, tuổi tác chia rẽ hai người… nhưng dù sao cũng vẫn phải cố gắng nhỉ. Rồi bạn sẽ hạnh phúc, con tim sẽ lại đập nhanh thêm lần nữa.
Hạnh phúc đơn giản là những gì bạn đang có và đang hiện hữu xung quanh chúng ta. Hãy mở lòng ra và đón nhận lấy nó.

Love will find a way
Love’s gonna find a way back to you .

 Love Song – Tesla

Rồi em nghĩ rằng mọi chuyện đã kết thúc
Nói rằng tình yêu của em thực sự đã chấm dứt
Bất cứ khi nào em gọi, dù là đêm hay ngày
Anh sẵn sàng ở bên cạnh em
Nếu em cần một người bạn để chia sẻ

Em chỉ cần một chút thời gian,
Thời gian sẽ làm lành vết thương ở trái tim non nớt của em

Đừng lo nghĩ nhiều nữa, người xinh xắn anh yêu

Anh biết rồi em sẽ lại tìm thấy tình yêu xứng đáng với em lần nữa

Tình yêu đang ở quanh em đó thôi
Tình yêu đang gõ cửa
Đang chờ đợi em
Đó là tỉnh yêu chỉ giành cho hai ta
Hãy mở rộng trái tim em lần nữa

Và em sẽ lại tìm thấy một tình yêu đẹp cho riêng mình…

Tình yêu sẽ tìm thấy đường về
Em yêu à, con đường quay trở về bên em đó
Tình yêu sẽ tìm thấy
Chỉ quanh em thôi, em hãy mở đôi mắt để đón nhận nó.
Em sẽ hạnh phúc…

 

Trong lòng anh luôn nghĩ đến một câu nói “yêu một người có thể yêu bao lâu ?” Là một đời ? Hay là một tíc tắc ? Anh không biết, bởi vì vẫn đang yêu, bởi vì chưa quên được Em. Yêu một người, rốt cuộc có thể yêu bao lâu? Mà cần phải yêu bao lâu ? Để đến lúc nhớ lại … Anh không cảm thấy đau lòng , cần phải yêu bao lâu ? Để đến lúc nhớ lại … Anh không còn rơi nước mắt ?

Yêu một người, rốt cục có thể yêu bao lâu ? Để quên một người rốt cục phải chờ đến khi nào ? Anh không thể chứng minh, bởi vì vẫn đang yêu Em, vì còn yêu Em hơn thế nữa, còn là bởi trái tim anh vẫn đang đau. Không biết nhiều năm sau, vào lúc trăng lên, anh nhớ Em, lúc anh nhớ đến Em , không biết anh có còn đau lòng ? Nếu như có thể để anh biết, có thể yêu Em bao lâu ? Nếu như có thể để anh hiểu, sẽ phải đau khổ trong bao lâu ? Nếu như anh có thể biết tình yêu của anh kéo dài đến lúc nào, nó có bao nhiêu điều tốt đẹp ? Trong lúc yêu Em, anh sẽ yêu Em hết mình, để đến lúc không còn yêu Em nữa, thì anh hoàn toàn có thể quên Em đi. Thế nhưng , anh chẳng thể vượt qua nổi thời gian, anh cũng không biết cách đi đến tương lai, anh không biết phải đến thời điểm nào, mới có thể hoàn toàn quên Em đi.

Anh đã từng nói với gió, với trăng, nói với lòng mình rằng đã ” Anh đã quên Em “. Anh đã từng ở trong đêm tối, trong giấc mơ, tự nói với chính mình rằng “ Anh đã quên Em ” .  Thế nhưng, nước mắt vẫn rơi sau mỗi giấc mơ, vào lúc nắng vàng rực rỡ vẫn đột nhiên nhớ đến Em , đột nhiên chờ đợi trong vô vọng, và trong lúc chờ đợi, nước mắt anh lại lăn đầy trên má . Anh vẫn sẽ ở trong câu chuyện tưởng như bình thường ấy, đau thấu tận tim gan.

Nếu như trong lúc yêu, có thể yêu hết mình một lần, thì nếu như không còn yêu nhau nữa, sẽ hoàn toàn có thể quên nhau đi. Nếu như lúc tình đã yêu lìa xa rồi, có chăng phút ra đi quay đầu lại, sẽ thấy nó có bao nhiêu điều tốt đep. Tại sao trên đường đi, vẫn cần có lúc quay đầu nhìn lại, vì sao lúc tình yêu kết thúc rồi, mà vẫn cần phải nhớ lại, vì sao tình yêu đến, vì sao tình yêu lại ra đi ?

Yêu một người, là dùng trái tim hay là dùng nước mắt? Yêu một người, là yêu một đời hay chỉ yêu ngắn ngủi? Thiên trường địa cửu rốt cuộc là gì, là bên nhau một đời hay là chờ đợi một đời ? Nếu như một đời cũng không chờ được, thì sao còn thề yêu, nếu như đã yêu một đời mà không hề quay đầu nhìn lại, vậy thì tình yêu hay là thiên trường địa cửu đây ?

Anh vẫn cứ tin thiên trường địa cửu, một đời chờ đợi, có lẽ cũng sẽ không chờ đợi đến lúc quay đầu nhìn lại tình yêu đã qua. Nếu như đã có chờ đợi, thì tất đã có một khoảng thời gian rất dài hoài niệm. vậy thì cho dù bao nhiêu năm sau , anh nhớ lại, vẫn sẽ có một phần thuộc về quá khứ chờ mong.

Yêu, là vượt qua thiên trường địa cửu. Nếu như nhiều năm sau, ở nơi sâu thẳm của trái tim vẫn có một không gian thuộc về Em , ở nơi sâu thẳm của trái tim vẫn có một phần thuộc về tình yêu thuở ấy, vẫn thấy cảm động. Thì tình yêu đó cũng đã là thiên trường địa cửu rồi.

Và anh đã biết

….

….

….

 Đã yêu thì bất kể bao lâu !

azure3abi

Tóc ai bay ngang lưng trời …
… nhớ đem mây về trần đấy nhé .

Áo ai bay thênh thang đồi …
… vực sâu hé môi cười .

Giá mà được chết đi một lúc
Chắc bình yên hơn một giấc ngủ dài …..
.
.
Nhiều lúc quên mất thời gian vẫn đang trôi …
Nhiều lúc quên mất dòng đời vẫn đang chảy – dù thật chậm
Bình thường cứ ngỡ , thời gian như một khối đông cứng . Không có ngày nào trôi qua , không có ngày nào là quá khứ , lúc nào cũng đang ở thời điểm hiện tại .
Hôm qua cũng vậy.
Hôm nay cũng vậy.
Và ngày mai cũng thế !
Nhưng nhiều lúc giật mình …Thời gian vẫn đang trôi đấy chứ !Dòng đời vẫn đang chảy , gấp gáp lắm , và chẳng chờ đợi ai .
Ngoảnh mặt lại , chớp mắt đã ngần ấy năm …
Có những thứ cứ nhớ nhớ quên quên , nhưng thực ra không thoát một giây nào . Ta vẫn nhớ …..
.
Có gì đâu khi trong cuộc sống này , những sự việc vẫn cứ diễn ra , những người vẫn cứ đi ngang qua … như thế !Nhưng có những giây phút tồn tại mãi mãi , đọng lại mãi mãi , dường như – không thể dùng từ dường như – là vĩnh cửu .
.
Thế nhưng .
Dù sao thì trái đất vẫn quay …
Cuộc sống vẫn tiếp diễn !Làm sao có thể đảo ngược lại thời gian dù chỉ 1 lần …
Miên man quá …
Những cảm xúc . Khi đầu sốt nóng . Khi mắt mờ . Bàn tay run …
Bỗng thèm lắm một bờ vai .
Một bàn tay ấm áp .
Ai cho Ta ? Ta cho ai ?
Ai sẽ dìu ta qua cơn say , hôm nay và ngày mai ?
Người cứ ngây ngây …
Bỗng dưng thèm điên loạn .
Như một con mèo điên .
Cào cấu .
Gào thét .
Để rồi gừ gừ ngủ yên trong lòng ai đó vỗ về …
Mê !
.
.

metallica2

Có người từng nói với tôi rằng ” Khi ta hát lên một bài hát cũng là khi ta đang kể về cuộc đời của mình “

Tôi thấy mình giống thế đấy . Mỗi bản nhạc là một khúc suy niệm về những gì mình đã từng trải qua : niềm vui , nỗi buồn …

Từ thưở ban đầu biết suy nghĩ thì những suy nghĩ của tôi đã gắn liền với hầu hết những bản nhạc mà tôi từng yêu thích .

17 tuổi nghe ” 18 and life ” của Skid Row . Bài hát theo tôi mãi đến hết năm học 12 . Nó đánh trúng vào tâm trạng của tôi , uhm thì tuổi 18 mà , ai mà chẳng có những lúc muốn nổi loạn . Không chỉ là “Ricky’s the wild one” mà ai 18 tuổi lại chẳng là ” the wild one” .

Sau thời gian nổi loạn là một khoảng thời gian hoàn toàn tôi chìm đắm vào ” The Unforgiven I , II ” của Metallica . Cuộc sống của một đứa con trai 18 tuổi lúc nào cũng nghĩ mình đã lớn , đã khôn , nghĩ mình đã được tự do  . Nhưng cũng chính những suy nghĩ lệch lạc đó đã nhiều lần khiến tôi phải trả giá , đôi khi tưởng chừng mình đã mất hết tất cả . Thà không nghĩ được thì thôi , mà khi đã hiểu ra được thì càng đau . Mỗi lần nghe ” The Unforgiven ” lại là một lần tôi xưng tội với chính toà án lương tâm của mình .

” What I’ve felt
What I’ve known
Never shined through in what I’ve shown
Never be
Never see
Won’t see what might have been … “

“Lay besides me , tell me what they’ve done
Speak the words I want to hear , to make my demons run … “
 

Và rồi , ” Nothing Else Matter” đến với tôi rất tình cờ . Sau những giờ đi học , tôi thường leo lên sân thượng nhà mình cùng với chiếc Mp3 + những điếu thuốc hút lén . Bất cần đời , chẳng cần yêu , chẳng cần ghét , chẳng cần ai cả … là tâm trạng của tôi khi cuối năm học 12 . Và với tựa đề ” Nothing Else Matter” đã nói lên tất cả tâm trạng của tôi lúc bấy giờ .

“Never cared for what they say
Never cared for games they play
Never cared for what they do
Never cared for what they know
But I know”

Mãi một thời gian dài về sau tôi mới hiểu được rằng quá khứ không luôn tồn tại , quá khứ chỉ là quá khứ , mình nghĩ nhiều về nó thì nó sẽ nhiều mà thôi ,  nó sẽ lùi lại khi mình bước tới … mình gạt bỏ dư luận , tìm lại niềm tin gia đình và  … bước tiếp . Nhưng mọi chuyện cũng chẳng đơn giản như tôi nghĩ … Những cơn mưa tháng 11 luôn ám ảnh trong tâm hồn tôi .

” November Rain ” – một ca khúc tôi lấy làm ngạc nhiên tự hỏi ” tại sao lại nhiều người thích nó đến như thế ? ” . Và tôi cũng đã tự tìm ra câu trả lời cho riêng mình . Chạm tay vào cơn mưa tháng 11 , nghĩ về thời gian vừa trải qua , tôi lại càng yêu thích nó . Đúng như thế ” chẳng có gì trên đời này là mãi mãi , và cả 2 chúng ta đều biết trái tim con người đều có thể đổi thay ” .

“Cause nothin’ lasts forever
And we both know hearts can change”

Cứ thế trôi qua , chìm đắm trong những kỉ niệm của quá khứ , cho đến tháng 11 năm ngoái , lại một lần nghe ” November Rain ” tôi mới nhận ra rằng tôi đã để quên câu hát

” And nothin’ lasts forever
Even cold November rain “

” Chẳng có gì là mãi mãi , thậm chí là cơn mưa tháng 11  “

Còn nhiều và rất nhiều những bản nhạc đã đi cùng tôi , nếu mà kể ra hết thì chắc entry này chẳng bao giờ có điểm dừng cả “

Thôi thì tôi xin kết thúc entry này bằng những lời ca khúc mà tôi cảm thấy rất khó quên và có ý nghĩa với tôi tính cho đến thời điểm hiện tại .

” It’s my life . It’s now or never . I ain’t gonna live forever . I just want to live while I’m alive “ . Đây là cuộc sống của tôi , bây giờ hoặc không bao giờ . Tôi sẽ không có thể tồn tại mãi mại . Tôi chỉ muốn Sống trong khi tôi tồn tại .  ( It’s My Life – Bon Jovi )

” I will take the train to anywhere . Go through heaven and through hell . I will make my way and I don’t care . If I win or fail “ . Tôi sẽ đi xuyên suốt cả thiên đường và địa ngục . Tôi sẽ làm theo cách của tôi và không quan tâm tôi sẽ thất bại hay thành công . ( The Circle Of Life – Freedom Call )

” The brightest flame burns quickest “ . Ngọn lửa cháy sáng nhất sẽ tàn nhanh nhất . ( Mama said – Metallica )

” No farewell could be the last one . If you long to meet again “ . Không một lời từ biệt nào là lời từ biệt cuối cùng nếu như trong con tim còn mong có ngày gặp lại . ( Farewell – Avantasia )

” I used to be frightened of dying  . I used to think death was the end  . But that was before . Im not scared anymore . I know that my soul will transcend  ” . Tôi đã từng che đậy nỗi khiếp sợ của mình , tôi đã từng nghĩ cái chết sẽ chấm dứt tất cả . Nhưng bây giờ đã khác , tôi đã không còn hoang mang , tôi biết rằng rằng , rồi đây linh hồn tôi sẽ vượt qua tất cả . ( The Spirits Carries On – Dream Theater ) .

” Through the storms we’ve wandered, many mountains we have climbed but all the bad times are behind . The road is free – I’m coming Home…” . Mặc kệ những cơn gió bảo mà con phải đối mặt , mặc kệ những đỉnh núi mà con phải vượt qua . Bỏ lại sau lưng tất cả những thời gian đau khổ . Con đường đã trở nên rộng rãi … Và con đang quay trở về nhà đây . ( Coming Home – Stratovarius )

I am the way . I am the light . I am the dark inside the night  . I hear your hopes  . I feel your dreams  . And in the dark I hear your screams . Don’t turn away . Just take my hand . And when you make your final stand  . I’ll be right there  . I’ll never leave . And all I ask of you : Believe “ .  Tôi là con đường dẫn đến thành công , là ánh sáng rực rỡ . Cũng là bóng đen khi bóng tối bao trùm . Tôi nghe được những tiếng cầu nguyện của bạn , cảm nhận được mọi giấc mơ của bạn . Và trong bóng tối đó , tôi cũng có thể nghe thấy tiếng bạn đang khóc , đang dằn vặt với nỗi đau của mình . Này đừng có quay đi như thế , hãy nắm lấy tay tôi khi mà bạn muốn tìm một chỗ dựa vững chắc . Yên tâm đi , tôi luôn ở đây , sẽ chẳng bao giờ đi đâu cả đâu . Tất cả tôi chỉ mong mỏi ở bạn một điều thôi : Niềm tin . ( Believe – Savatage )

broken_heart_by_starry_eyedkid

Tôi như đứng chết lặng

Trước em, mọi ngôn ngữ, câu từ dường như là bất lực

Và tôi biết, bây giờ, một nửa của tôi đã bị em lấy mất.

Sẽ là nàng tiên của tôi,

Và chỉ mình tôi thôi

Em nhé.

Muốn rộng mở đôi cánh tay

Để ôm em vào lòng,

Nhưng dường như trái tim em thì mênh mông quá

Còn tôi thì …

… nhỏ bé đến vô chừng.

Nhắm mắt lại,

….

…. 

….

….

…. hít thật sâu vào cơ thể.

sonata20arctica

Shy

Talk to me, show some pity
You touch me in many, many ways
But I’m shy can’t you see,

Nào hãy tới bắt chuyện với tôi đi nào , hãy cho tôi thêm những cơ hội khác
Em biết là em có thể chạm vào tôi bằng nhiều cách cơ mà ?
Nhưng tôi thật sự rất xấu hổ , chẳng lẽ em không nhìn ra sao ?

Letter to Dana

And I think that I told you, I’d wait for you forever
Now I know someone else’s holding you,
so, for the first time in my life – I must lie
Lie’s a sin, mess that I am in,
Love is not the thing I feel now
I promise you: I won’t write again ’til the sun sets
behind your grave

Tôi nghĩ tôi đã nói với em rằng ” tôi sẽ chờ đợi em mãi mãi “
Nhưng giờ đây tôi biết đã có một ai khác đang giữ chặt lấy em
Đây là lần đầu tiên trong cuộc đời tôi , tôi phải nói dối
Tôi biết nói dối em là một tội lỗi
Thế nhưng , tình yêu của em không phải là thứ mà tôi có thể cảm nhận được
Và tôi hứa với em rằng , tôi sẽ không viết bất cứ một lá thư nào khác cho đến khi mặt trời buông xuống …
… nơi nấm mồ của em .

Tallulah

Tallulah, It´s easier to live alone than fear the time it´s over
Tallulah, find the words and talk to me ,oh, Tallulah,
This could be…

Em à , tôi có thể sống 1 mình , sống thiếu em và hãy để cho tôi như thế hơn là sợ 1 ngày 1 ngày rồi điều đó cũng xảy ra …
Hãy tìm , tìm 1 lý do dù là giả dối và nói với tôi …  Và điều đó sẽ giúp tôi vượt qua …

The Misery

The words I write can only hurt you, sorry for the rain, thank you,
my only one, you gave me this pain

Những điều mà tôi viết chỉ có thể khiến em đau đớn , xin lỗi vì những chuyện đã xảy ra ,
cám ơn em , người yêu duy nhất của tôi ,
người đã mang đến cho tôi nỗi đau này……

Paid In Full

Now my feelings for you, every tear, every smile, paid in full

Và giờ đây , mọi cảm xúc của tôi về em ,
những giọt nước mắt , những nụ cười , tôi xin trả hết cho em !

P/s : Lyrics ở bên trong comment :P

 

Tháng Mười Hai 2009
T2 T3 T4 T5 T6 T7 CN
« Tháng 11    
 123456
78910111213
14151617181920
21222324252627
28293031  

RSS Bạn bè xung quanh !!!