
Có người từng nói với tôi rằng ” Khi ta hát lên một bài hát cũng là khi ta đang kể về cuộc đời của mình “
Tôi thấy mình giống thế đấy . Mỗi bản nhạc là một khúc suy niệm về những gì mình đã từng trải qua : niềm vui , nỗi buồn …
Từ thưở ban đầu biết suy nghĩ thì những suy nghĩ của tôi đã gắn liền với hầu hết những bản nhạc mà tôi từng yêu thích .
17 tuổi nghe ” 18 and life ” của Skid Row . Bài hát theo tôi mãi đến hết năm học 12 . Nó đánh trúng vào tâm trạng của tôi , uhm thì tuổi 18 mà , ai mà chẳng có những lúc muốn nổi loạn . Không chỉ là “Ricky’s the wild one” mà ai 18 tuổi lại chẳng là ” the wild one” .
Sau thời gian nổi loạn là một khoảng thời gian hoàn toàn tôi chìm đắm vào ” The Unforgiven I , II ” của Metallica . Cuộc sống của một đứa con trai 18 tuổi lúc nào cũng nghĩ mình đã lớn , đã khôn , nghĩ mình đã được tự do . Nhưng cũng chính những suy nghĩ lệch lạc đó đã nhiều lần khiến tôi phải trả giá , đôi khi tưởng chừng mình đã mất hết tất cả . Thà không nghĩ được thì thôi , mà khi đã hiểu ra được thì càng đau . Mỗi lần nghe ” The Unforgiven ” lại là một lần tôi xưng tội với chính toà án lương tâm của mình .
” What I’ve felt
What I’ve known
Never shined through in what I’ve shown
Never be
Never see
Won’t see what might have been … “
“Lay besides me , tell me what they’ve done
Speak the words I want to hear , to make my demons run … “
Và rồi , ” Nothing Else Matter” đến với tôi rất tình cờ . Sau những giờ đi học , tôi thường leo lên sân thượng nhà mình cùng với chiếc Mp3 + những điếu thuốc hút lén . Bất cần đời , chẳng cần yêu , chẳng cần ghét , chẳng cần ai cả … là tâm trạng của tôi khi cuối năm học 12 . Và với tựa đề ” Nothing Else Matter” đã nói lên tất cả tâm trạng của tôi lúc bấy giờ .
“Never cared for what they say
Never cared for games they play
Never cared for what they do
Never cared for what they know
But I know”
Mãi một thời gian dài về sau tôi mới hiểu được rằng quá khứ không luôn tồn tại , quá khứ chỉ là quá khứ , mình nghĩ nhiều về nó thì nó sẽ nhiều mà thôi , nó sẽ lùi lại khi mình bước tới … mình gạt bỏ dư luận , tìm lại niềm tin gia đình và … bước tiếp . Nhưng mọi chuyện cũng chẳng đơn giản như tôi nghĩ … Những cơn mưa tháng 11 luôn ám ảnh trong tâm hồn tôi .
” November Rain ” – một ca khúc tôi lấy làm ngạc nhiên tự hỏi ” tại sao lại nhiều người thích nó đến như thế ? ” . Và tôi cũng đã tự tìm ra câu trả lời cho riêng mình . Chạm tay vào cơn mưa tháng 11 , nghĩ về thời gian vừa trải qua , tôi lại càng yêu thích nó . Đúng như thế ” chẳng có gì trên đời này là mãi mãi , và cả 2 chúng ta đều biết trái tim con người đều có thể đổi thay ” .
“Cause nothin’ lasts forever
And we both know hearts can change”
Cứ thế trôi qua , chìm đắm trong những kỉ niệm của quá khứ , cho đến tháng 11 năm ngoái , lại một lần nghe ” November Rain ” tôi mới nhận ra rằng tôi đã để quên câu hát
” And nothin’ lasts forever
Even cold November rain “
” Chẳng có gì là mãi mãi , thậm chí là cơn mưa tháng 11 “
Còn nhiều và rất nhiều những bản nhạc đã đi cùng tôi , nếu mà kể ra hết thì chắc entry này chẳng bao giờ có điểm dừng cả “
Thôi thì tôi xin kết thúc entry này bằng những lời ca khúc mà tôi cảm thấy rất khó quên và có ý nghĩa với tôi tính cho đến thời điểm hiện tại .
” It’s my life . It’s now or never . I ain’t gonna live forever . I just want to live while I’m alive “ . Đây là cuộc sống của tôi , bây giờ hoặc không bao giờ . Tôi sẽ không có thể tồn tại mãi mại . Tôi chỉ muốn Sống trong khi tôi tồn tại . ( It’s My Life – Bon Jovi )
” I will take the train to anywhere . Go through heaven and through hell . I will make my way and I don’t care . If I win or fail “ . Tôi sẽ đi xuyên suốt cả thiên đường và địa ngục . Tôi sẽ làm theo cách của tôi và không quan tâm tôi sẽ thất bại hay thành công . ( The Circle Of Life – Freedom Call )
” The brightest flame burns quickest “ . Ngọn lửa cháy sáng nhất sẽ tàn nhanh nhất . ( Mama said – Metallica )
” No farewell could be the last one . If you long to meet again “ . Không một lời từ biệt nào là lời từ biệt cuối cùng nếu như trong con tim còn mong có ngày gặp lại . ( Farewell – Avantasia )
” I used to be frightened of dying . I used to think death was the end . But that was before . Im not scared anymore . I know that my soul will transcend ” . Tôi đã từng che đậy nỗi khiếp sợ của mình , tôi đã từng nghĩ cái chết sẽ chấm dứt tất cả . Nhưng bây giờ đã khác , tôi đã không còn hoang mang , tôi biết rằng rằng , rồi đây linh hồn tôi sẽ vượt qua tất cả . ( The Spirits Carries On – Dream Theater ) .
” Through the storms we’ve wandered, many mountains we have climbed but all the bad times are behind . The road is free – I’m coming Home…” . Mặc kệ những cơn gió bảo mà con phải đối mặt , mặc kệ những đỉnh núi mà con phải vượt qua . Bỏ lại sau lưng tất cả những thời gian đau khổ . Con đường đã trở nên rộng rãi … Và con đang quay trở về nhà đây . ( Coming Home – Stratovarius )
“ I am the way . I am the light . I am the dark inside the night . I hear your hopes . I feel your dreams . And in the dark I hear your screams . Don’t turn away . Just take my hand . And when you make your final stand . I’ll be right there . I’ll never leave . And all I ask of you : Believe “ . Tôi là con đường dẫn đến thành công , là ánh sáng rực rỡ . Cũng là bóng đen khi bóng tối bao trùm . Tôi nghe được những tiếng cầu nguyện của bạn , cảm nhận được mọi giấc mơ của bạn . Và trong bóng tối đó , tôi cũng có thể nghe thấy tiếng bạn đang khóc , đang dằn vặt với nỗi đau của mình . Này đừng có quay đi như thế , hãy nắm lấy tay tôi khi mà bạn muốn tìm một chỗ dựa vững chắc . Yên tâm đi , tôi luôn ở đây , sẽ chẳng bao giờ đi đâu cả đâu . Tất cả tôi chỉ mong mỏi ở bạn một điều thôi : Niềm tin . ( Believe – Savatage )
…
Phản hồi gần đây